watch sexy videos at nza-vids!
Ra đến cổng, nước đã ngập gần đến đầu gối. Không biết lối nhà em có thấp hơn không nữa, thây kệ, cùng lắm là bơi .

Đến ngõ nhà em thì quả thật không vào được. Xe chết máy là cái chắc, may sao vẫn còn một quán nước mặt đường đang còn mở cửa, một hai người đang ướt rượt ngồi trong quán …

- Bác cho cháu gửi cái xe.
- Cháu đi đâu ?
- Cháu vào nhà Hương.
- Lâu không ?
- Chắc khoảng tiếng gì đó bác.
- Ừ, để đó. Khóa cổ vào cho bác.

Là hàng xóm nên tôi cứ vất xe đó vô tư, chắc quán này cũng bán được hàng cho bạn em tôi đây, tôi thầm nghĩ.

Xắn quần lên đầu gối, tôi lội bì bõm vào nhà em. Càng vào sâu trong ngõ nước càng sâu, quần dài tôi xắn hết cỡ vẫn không thoát được nước…

Gõ cổng nhà em trong cơn mưa như trút. Chó cũng không nghe được tiếng người mà sủa, hay đã cuộn mình trong bếp hay góc nhà tránh sấm rồi không biết. Phải một lúc sau, mới có người ra mở cổng. Áo mưa trùm lút đầu, bóng tối khiến tôi không nhận được ra là ai …

- Ai đấy ?
- Dạ, Hương có nhà không ạ ?
- Anh ạ, trời đất này anh còn đến cơ à ? Em nói giọng không giấu nổi sự ngạc nhiên .

Úi giời ơi, mưa với gió, đến giọng em tôi cũng không nhận ra .

- Hứa lỡ rồi với em rồi, chứ giờ này trùm chăn ngủ không sướng hơn à ?
- Anh đến đây bằng gì ? Xe đâu ?
- Anh gửi ngoài quán trước ngõ.

Em cuống quýt mở cổng cho tôi, mời tôi vào nhà.

- Cháu chào hai bác ạ.
- Chào cháu. Mưa gió thế này cũng đi chơi được ? Bố em nói mát .
- Vâng, cháu hẹn với Hương rồi, không đến e bữa sau Hương thả chó ra mà không đuổi. Tôi nói vui với bố mẹ em.

Tôi chủ động xuống nhà dưới, chào phụ huynh, nơi TV đang chiếu những gì cho trôi đi thời gian. T7, thời gian trên TV chỉ là cải lương, chèo hay đại loại như thế. Một thời gian tôi làm chân gỗ, khi bạn và người yêu của bạn tìm nơi nói chuyện riêng tư, tôi với TV, làm bạn với cải lương… ặc, và cả chèo. Hức, nếu bây giờ bạn nào tầm 25 đổ lại, khó tìm người nào thích cải lương và chèo. Nhưng tôi, trong khung cảnh chỉ còn cải lương và chèo, biết thích gì hơn … Vậy nên thích. Ví như :

“Em còn son, anh cũng còn son, ước gì ta cũng là con một nhà ! Í i i ì ì i ”

Em dẫn tôi lên nhà trên và giúp tôi đỡ ướt.

- Thôi em, đằng nào cũng ướt rồi. Ngồi nói chuyện đi em.

Ngại ngùng và dường như em đang bất ngờ vì tôi, sự hiện diện của tôi trong căn nhà riêng tư, là riêng tư với gia đình em trong cái ngày mưa gió ngập tràn.
Sau khi em lấy khăn, và ngồi chờ tôi lau khô những chỗ cần khô, em xuống pha nước mời tôi. Hơi lâu nhưng rõ là em có nói chuyện với ai đó. Ví như bố mẹ em hỏi “Thằng hâm nào đó con ?” , đại loại như thế, tôi tưởng tượng.

Ra rót nước cho tôi là một em, ối trời ơi, xinh không kém gì em tôi .

- Em uống nước đi.
- Dạ, chị là …
- Chị là chị của Hương
- Dạ, em chào chị.
- Em cùng CQ với Hương à ?
- Vâng ạ.



Đại loại là như thế … Sau này tôi mới hiểu là chị ra để xem cái thằng hâm nó như thế nào . Vì chị cũng đang chưa chồng, tối T7 đang nằm chèo queo, chả thấy ai đủ hâm, đến chơi trong cái ngày mưa gió này cả.

- Em sinh năm bao nhiêu ?
- Dạ em …
- Thế á, vậy bằng tuổi chị . Nhoẻn cười, hai chị em có khác.
- Nhưng em vẫn gọi chị bằng chị thôi. Tôi cười.
- Vì em là bạn Hương mà … Tôi nói tiếp.

Vừa lúc đó em tôi ra.

- Đây là chị em, anh chào chị chưa ?
- Anh chào rồi. Tôi cười ý nhị.
- Anh X và chị học cùng khóa, chỉ khác trường thôi. Chị em bảo.

Đã qua khấc, tôi dần lấy lại tự nhiên, cũng vì tối nay, chỉ mình tôi là khách. ngoài trời mưa, vẫn mưa như chưa có dấu hiệu dừng lại. Trong nhà, ấm cúng và chỉ tôi và hai chị em. Nói chuyện rất tự nhiên. Chợt nhìn thấy góc nhà có cái điếu cày … Lạnh và thèm thuốc. Thèm cái quá khứ vô tư hồi xưa.
VÔ TƯ.

- Hương, cho anh mượn cái điếu .
- Hai chị em nhìn tôi như người sao Hỏa.
- Anh cũng hút thuốc lào à ?
- Yes, tôi cười.
- Nhà em ai hút thuốc lào vậy ?
- Bố em, nhưng mẹ em cấm, thi thoảng mới hút thôi. Hôi lắm.

Ặc, ặc, ặc. Tôi thầm nghĩ. Yêu hay thương, đâu phải cái mùi. Giống như thằng tôi bây giờ, quần áo tả tơi, ướt rượt, nói gì đến là lượt. Nhưng em không thể cấm tôi nói lời yêu thương cũng như hành động, còn đồng ý hay không là việc của em. Hôm nay, tôi đã đánh bài ngửa với em, chị em, và cả bố mẹ em đang ở dưới nhà .

- Cho anh mượn điếu đi. Lạnh quá. Tôi nài nỉ.
- Khiếp, cái anh này. Em tôi buông xuôi.
- Cho anh ấy hút. Mấy khi. Chị em vừa nói vừa cười.

Uh, mấy khi. Tôi thầm nghĩ. Cám ơn chị. Giời đất ạ, nếu em gặp chị trước khi gặp Hương, chắc gì chị đã là chị của em ? Tôi nghĩ đùa.

Hồi SV, thuốc lào tôi hút được, thậm chí còn thấy thích hơn thuốc lá. Nhưng khi ra trường, tự nhiên thấy lạc lõng, vậy nên thôi. Hôm nay làm tý. Cũng vì tôi muốn tự nhiên trong nhà, thích thì nói thích. Vậy thôi.
Réo một hơi, không ngờ thuốc lào nhà em nặng như thế, cộng với lâu ngày chưa hút và điếu hơi thông, tôi say …

- Cho anh ngụm nước. Tôi nói trong đờ đẫn
- Lóng nga lóng ngóng như chưa bao giờ thấy người say thuốc, em tôi rót nước cho tôi. Nhấp 1 ngụm, y như người nghiện, tôi ngả người xuống thành ghế và say … Hình như một lúc lâu, tôi mới tỉnh. Mở mắt ra chỉ thấy mỗi mình em. Chị em chắc chán quá, té đi ngủ hay sao tôi cũng không hỏi.

- Anh hút thuốc lào lần đầu à? Em tôi hỏi .
- Ngày xưa anh có hút, hồi SV ấy mà. Nhưng thuốc lào nhà em ngon quá, em có bỏ chất gây thương gây nhớ gì trong đó không mà anh thấy sốc quá. Tôi chữa ngượng.
- Không biết mẹ em có bỏ cái gì cho bố em không, em không biết. Em thì không. Lần sau anh đến, anh nhớ mang cả thuốc lào đi mà hút, em cho mượn điếu. Kẻo lại bị nhớ, bị thương.CHOÁNG.

Lóc cóc mặc áo mưa, tiễn tôi ra cổng. Anh ngoài, em trong …
- Anh về nhá, đến nhà em chơi bữa đầu được ông trời chiêu đãi, nhớ cho dai .
- Này, vừa thôi. Bữa sau anh lại đến, còn đủ sức nhớ không ?
- Chưa biết.
- Thôi, anh về đây. Chúc em ngủ ngon.
- Vâng, cám ơn anh.

Lội nước ra về, đến cái đoạn này thì đếch thèm xắn quần nữa … Nốt mưa . Ỳ oạp ra đến quán thì như đúng rồi, bà chủ quán lại nhìn tôi như người sao Hỏa.

- Biết thế thì bảo cháu đừng khóa cổ. Chờ cháu mãi.
- Dạ, cháu xin lỗi, ngồi hơi lâu.
- Cháu là bạn Hương à ?
- Không ạ, cháu làm cùng CQ.
- Thế à.
- Mà sao hả bác. Cho cháu mua gói thuốc. Trì hoãn để moi thông tin
- Úi giời, Hương nó đông bạn lắm. Mà có mấy đứa gấu lắm.
- Sao bác biết ?
- Thì chúng nó đến chơi rồi ra đây ngồi uống rượu, nói giọng có vẻ .
- À, thế ạ. Cháu chỉ đến chơi, có chút việc.
- Mưa gió như này, sao không để mai . Đi như này cho khổ.

Tôi cứng họng, chả nhẽ nói thật.

- Vâng, cháu cũng nghĩ thế, nhưng tiện đường qua đây. Thôi cháu về đây .

Trên đường về, tôi thầm nghĩ. Em tôi cũng đông khách, mà mình thì chỉ thế thôi. Lại còn tụi gấu, ái chà, phức tạp đây. Nhưng lại nghĩ, mẹ kiếp, đồn nào chả có địch, mình mà ngồi chờ sung rụng thì ắt không được. Phải tiến. Thà em chối mình, đằng này đã có gì đâu .

Thay quần áo ướt, tôi lại nhớ đến câu nói của bố mẹ em … Sao thế nhỉ, đó chắc chắn là một câu ân cần, như bố mẹ nói với con. Lại nhớ đến bà chủ quán, “Hương đông khách …”.

Cuộn người trong chăn, tôi cứ rơi vào trạng thái mơ mơ màng màng. Hồi hộp và lo lắng như trước khi bước vào một trận chiến. Nhưng hơn hết vẫn là những cử chỉ ân cần, những nụ cười và câu nói của em dành cho tôi, tất nhiên chỉ 1 mình tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy ấm áp lạ. Cảm giác đó theo tôi suốt cả mấy tuần sau đó.
__________________Ngày mai, lại một ngày mới. Những công việc tôi đã dở dang triển khai lại cuốn tôi vào. Chuyện em và tôi, mới chỉ mình tôi và em biết. Thi thoảng tôi có ghé qua chỗ em làm và nói chuyện với em được nhiều hơn. Và tôi cũng thấy phấn khích vì điều đó, nhưng cũng không dám quá đà, vì tôi biết xung quanh còn nhiều đôi mắt.

Một buổi chiều thư giãn khi máy móc và công việc đang ổn định thì thấy em Trang bước vào phòng làm việc của tôi .
- Em chào anh.
- Chào em, thế nào. Ổn cả chứ ?
- Vâng anh. Chúng em bình thường. Em nói này.
- Sao em ?
- Mấy cái mặt hàng anh đang SX thử ấy, có mấy mẫu tương đối ăn khách. Khách hàng đã bắt đầu xếp hàng để được mua rồi đấy. Em nghĩ sắp tới, lãnh đạo thể nào cũng yêu cầu anh mở rộng SX đấy.
- Thế hả em. Tôi cũng mừng cho những sự cố gắng của mình đạt kết quả bước đầu.
- Thôi, em về đây.
- Cám ơn em.

Thực ra, khi nghiên cứu thị trường, tôi đã âm thầm đi giới thiệu SP rồi. Và cho họ luôn cả địa chỉ mua hàng khi có nhu cầu. Vụ bán hàng thì tôi không liên quan vì còn dính dáng đến rất nhiều bộ phận. Với tôi chỉ là giá thành và tiền lương cho anh chị em, trong đó có cả phần tôi nữa. Đi làm mà lương không đủ ăn nhiều khi cũng ngượng.

Sáng hôm sau, quả nhiên xếp kêu tôi lên phòng, giao nhiệm vụ mở rộng sản xuất.

- Chú thấy hướng đầu tư nghiên cứu phát triển sản phẩm mới của cháu rất tốt. hiện tại nhu cầu thị trường đã bắt đầu có và tập trung ở những mẫu sau. Cháu về cho triển khai nhé.
- Vâng ạ, nhưng chú tập hợp các bộ phận liên quan để cùng cháu lên mức giá thành và đơn giá tiền lương hộ cháu.
- Được thôi cháu.

Trong sáng hôm đó, mọi việc hoàn tất. Nhẩm tính, với năng suất trung bình của chị em, thu nhập có thể tăng lên gấp đôi, còn cỡ như em Hương thì gấp 3 là bình thường. Trên hết, CQ cũng thu được một phần lợi nhuận đáng kể. Nghĩ thế, trong đầu tôi lại lâng lâng, vui âm ỉ .

Bố trí mở rộng sản xuất xong, tôi gọi em Hương lên phòng và trao đổi công việc .

- Có chuyện gì mà có vẻ nghiêm trọng thế anh ? Em tôi bước vào phòng và tiện thể mở toang cửa hết cỡ.

Ặc ặc, anh chưa đâu em ơi, tôi nghĩ hóm. Hóa ra em tôi để ý tôi kinh người … Tôi chột dạ, khi tôi ngỏ lời, em ý chỉ hỏi về em này, em nọ của tôi một chút thôi thì trả lời làm sao nhỉ ? Ai biết được em biết bao nhiêu % sự thật về tôi ? Quả là bí.

- Hương này, hiện tại anh đã chuyển bộ phận kia sang triển khai sản xuất mở rộng rồi, anh muốn em sang tổ này cùng anh và 2 người nữa làm tiếp một số sản phẩm mới, ý em thế nào ?
- Còn nhiều người anh, đầy ra kia, sao anh lại kêu em ?
- Tất nhiên, anh kêu em là có lý do của nó. Mấy sản phẩm mới này đòi hỏi tay nghề cứng một chút. Ngoài ra, còn phải giúp anh trong vấn đề phối hợp, một vài điểm anh cần tham khảo ý kiến em mới quyết được. Mấy mẫu kia đơn giản hơn chút mà đã có thị trường rồi .

- Vâng, em là nhân viên của anh, anh thích điều đi đâu thì điều.
- Em nói thế là anh chưa hài lòng. Đồng ý là anh có thể điều em mà không cần hỏi ý kiến em, nhưng trong việc này, anh cần người toàn tâm toàn ý. Cộng thêm chút thông minh và nhớ dai nữa. Tôi cười.
- Anh đừng có mà chuyện nọ xọ chuyện kia nhá. Vậy bao giờ em chuyển ?
- Đầu tuần sau, em bàn giao ca cho Yến nhé. Thứ 2 tuần sau, làm giờ hành chính và tăng ca bất tử. Về nói với bố mẹ nhé.
- Vâng, em về được chưa ?
- Được rồi em.


Em ra khỏi cửa, đầu tôi đã bắt đầu phác kế hoạch. Lẽ ra vụ này phải 3-4 tháng sau mới làm, nhưng nước đã đến chân. Tổ cần 4 người, ai với ai nữa đây ? Vào trong cái tổ đấy mà không hợp nhau, cãi nhau như mổ bò thì chết. Em tôi thông minh, lãng mạn và kiêu kỳ. Phải người có chút same same thì mới hợp tác được. Tôi thì không thành vấn đề vì tôi biết tôi đang có thể hợp được em, nhưng 2 người còn lại, một kỹ thuật và một em.

Phải rồi, cậu có ghi ta. Cậu ấy lại đang say một em trong CQ luôn, em Hạnh. Da trắng cũng một chín một mười với Hương, dáng cũng đẹp. Duy chỉ có sự e ấp là không giấu nổi trên khuôn mặt thánh thiện của em. Ok luôn, ca sau tôi gọi cả hai người lên giao nhiệm vụ mới. Cả hai đều ngượng ngùng, nhưng tôi biết thừa là thích. Chốt hạ luôn.

Kế hoạch bài binh bố trận như thế đã là xong xuôi. Công việc là first.

ĐỤNG HÀNG.

Thấm thoắt cũng đã 2 tuần trôi qua kể từ cái ngày tôi đến nhà em vào tối T7, tuần này lại đến tiếp, tôi thầm nghĩ. Gặp nhau trên CQ như thế là chưa đủ, vì còn phải riêng tư một chút, thăm dò xem thái độ của em như thế nào với mình. Cái đó mới là quan trọng nhất, ngoài ra còn thái độ của người thân em ấy nữa. Dù sao, mình cũng là người cùng CQ, nếu không thuận lợi thì cũng còn để dành đường mà rút…

Lại nghĩ, em tôi nhớ dai kinh khủng, mình cũng phải để ý một chút. Ngẫm nghĩ lần trước đến chơi, mưa gió ầm ĩ, có mỗi mình mình là khách (của cả hai chị em), hâm nhất. Bố em câu trước còn nói giọng có vẻ chán khi chào khách của 2 cô con gái “Mưa gió này mà cũng đi chơi à …” thì cuối cùng khi tôi chào về lại còn nhắc nhở “Về nhanh, thay đồ khô kẻo cảm lạnh …”. Quan tâm con thế bố ? Mà sao lại đổi hướng nhanh thế nhờ …

Vụ em tôi xuống nhà pha nước hơi lâu, chắc là bố mẹ cũng hỏi về tôi cũng nên … Ví như :
- Thằng hâm nào đấy hả con ?
- Anh X cùng CQ con ý mà . Hôm nọ chở con về khuya đấy, bố nhớ không ?
- Sao mưa gió này mà nó cũng mò đến, CQ có việc gì à ?
- Dạ không, chẳng qua anh ấy lỡ hẹn hôm nay đến chơi rồi thôi.

Rồi chị của em cũng lò dò lên bắt chuyện, chả ai ép. Rồi lặn mất tăm khi thôi phê thuốc, không khéo lại xuống nhà ton hót :

- Ối mẹ ơi, lên mà xem cái thằng hâm nó say thuốc lào kìa …

Ông bố lại có bạn thuốc lào, nên khoái mình cũng nên. Mấy thằng đến tán con gái ông mà dám hút, lại còn say, còn phê .

Nghĩ vui vui thế, nhưng kế hoạch T7 này lại đến nhà em, ngồi cây si thêm một thời gian xem xem tình hình như nào, rồi tính tiếp. Khi có vẻ ổn ổn, rủ đi chơi là ngon rồi. (Nói như ngôn ngữ AE LX nhà mình, cỡ này phải 3-4 nốt )

Lại nghĩ, hơ hơ, tôi lơ em, nhưng những thằng đàn ông trong và ngoài CQ chúng nó đâu có chịu lơ. Từ khi tôi hay gặp em, tôi đã bắt đầu nhận thấy những ánh mắt và hành động khác lạ của một số thằng cùng CQ nhưng khác đơn vị. Giờ ăn trưa hay cuối buổi chiều chơi thể thao, chúng nó đều tìm cách gây chuyện với tôi, từ chuyện rất vớ vẩn cho đến chuyện cãi nhau thẳng tưng. Nhưng tôi vẫn để ngoài tai.