Đang nằm vắt đầu vắt óc suy nghĩ kế sách thì tôi nghe có tiếng ai xôn xao ngoài cổng nhà mình “ông ơi” “ Bác ơi” “Có ai ở nhà không ạ” tiếng gọi cả nam cả nữ vọng vào nghe giọng còn rất trẻ. Mẹ tôi nói vọng từ gian trong “H ra xem ai con! Muộn thế này còn có người gọi là sao nhỉ?”(ở quê thì 8h tối đã gọi là muộn lắm rồi) đang nghĩ ko ra thì chớ lại bị sai ra khỏi giường tôi cạu cọ đi ra! Ra đến cổng thấy 5,6 đứa cả trai cả gái trôgn như học sinh cấp 3 đang đùn đẩy nhau “mày hỏi đi, hỏi đi”. Trông bọn nó ăn mặc cũng khá lịch sự không giống kiểu bọn trẻ con quê ở đây tôi bèn hất hàm hỏi “Có việc gì thế!” Một đứa con trai ấp úng hỏi “Anh ơi cho e hỏi đây có phải là nhà ông G không ạ” Tôi đáp “Đúng rồi! có việc gì không em?”. Một đứa con gái liến thoắng tiếp lời luôn “Anh ơi cho e hỏi L có ở đây không ạ” tôi nhíu mày hỏi “ L nào hả em?” “Dạ L học lớp văn ở trường chuyên trên tỉnh vừa về đây hôm nay ăn cỗ ấy ạ!”
Tôi vỡ ra bèn ah 1 tiếng “ Ah L cháu anh! Nó có ở đây mai mới về! Bọn em vào đây” Cả đòan người lách cách xe đạp dắt vào để sân rồi vào nhà! Chúng chào hỏi ông bà bố mẹ tôi và yên vị xong tôi bèn hỏi “ Sao xuống không báo L ah? Mà sao không để mai tối muộn thế này đi đường làng không sợ ah” Một đứa con gái cắt tóc ngắn trả lời tôi “ Dạ bọn e bị lạc mãi mới hỏi đường về đây được đấy ạ! Với lại bọn e muốn nó bất ngờ vì mai là sn nó anh ạ!” Tôi ngớ người, hóa ra mai là sinh nhật nó, cơ hội đây rồi, mà bọn bạn này lặn lội về tận đây để sn nó kể cũng nhiệt tình, chắc nó cũng phải có tiếng trong lớp lắm đây!
Hỏi chuyện them được mấy câu thì con cháu tôi đã chạy xuống(tôi bảo 1 đứa em đi gọi nó) mặt nó hớn hở trên người vẫn còn khóac cái áo của tôi lao vào bọn bạn “ôi mấy con quỷ cái chúng mày làm tao bất ngờ quá!” Rồi nó nhìn sang thằng con trai bảo “Ớ cả T cũng về đây ah” thằng kia cười bẽn lẽn rồi gãi gãi đầu “ Tớ ở lang bên nên cũng biết đường bên này lên các bạn nhờ dẫn đi! Giờ xong xuôi rồi tớ về mai tớ qua với các bạn sau” Cũng muộn nên bọn con gái chả đứa nào bùon giữ thằng con trai lại, nó chào mọi người rồi xin phép ra về.
Con cháu quay sang tôi chu cái mỏ ra nói giọng ra lệnh “ Cậu sang nhà cậu Q(em họ tôi) ngủ đi! Hnay cháu trưng dụng chỗ này cho đám bạn cháu! Cậu ngoan nhé rồi thích cô nào cháu giới thiệu cho” rồi cười khúc khích lộ hàm răng trắng ngần. Tôi khẽ cười chào bọn nó rồi lấy cái walkman và mấy cái đĩa sang nhà ông chú! Trời đã tối nên tôi bèn đi lối tắt vòng ra sau nhà để trèo qua rào sang cho gần! vừa ra đến sau nhà tôi đã nghe bọn con gái nói vọng ra “ Cậu mày đấy ah! Trai hà nội có khác đẹp trai thế! Làm mối cho tao nhe! Tao nhé” Tiếng con cháu tinh nghịch “ Được nhưng phải ngoan là cái gì cũng okie” bọn nó dạ dan rồi bảo “ Vâng ạ” rồi cười khúc khích. Tôi nghe đến đấy cũng cười thầm rồi leo qua rào trước khi đi tôi còn nghe tiếng 1 đứa bạn nó nói vọng lên “Á áo khoác này của con trai! Của anh nào đây khai ra mau con này gớm thật….”. rồi tôi cũng chẳng nghe thấy gì nữa vì đã đi vào đến sân nhà chú.
Nằm lên giường mắt díu xuống vì cả ngày đi lại muốn làm 1 giấc nhưng chợt nhớ ngày mai là sn nó, cơ hội để mình ghi điểm đây. Tôi bắt đầu nghĩ xem tặng nó cái gì thật hòanh tráng mà thật y nghĩa để ghi đậm dấu ấn ban đầu. Nghĩ tới nghĩ lui thì chả biết tặng gì, cả cái quê này lấy đâu ra cái quán lưu liệm, chưa kể trời tối, tìm nhà còn bán cái bút chì còn chẳng có nữa là quà cáp. Đang ngao ngán thì tôi chợt nhớ đến cái Album Milenium của BSB mà tôi mang về đây là đĩa đứa bạn bên Đức gửi về cho tôi, hàng xịn. Tôi nghĩ cái này mà tặng nó thì nó sướng rên lên mất.
Nghĩ ra quà tôi sung sướng lục lại cái đĩa trong balo lôi ra, thấy hơi bụi bặm tôi bèn tìm cái gì để lau! Quê chẳng có cồn nên tôi lấy chai rượu ra, tìm mãi không có bông tôi thấy mấy miếng vải màn vuông vắn hơi xỉn màu nâu nhạt đang phơi ngòai dây bèn chọn 1 cái khô nhất mang vào tẩm rượu rồi lau tỉ mỉ từng cái khe vỏ đĩa 1. Đang vừa thổi sáo vừa lau thì thím tôi đi vào nhìn thấy tôi đang mải mê lau chùi kêu lên “Ơ sau lại lấy cái đấy ra lau” Tôi đáp ngay “Dạ cháu lau xong rồi cháu giặt trả lại ngay mà thím” Thím tôi ú ớ 1 lúc rồi nói vẻ ngao ngán “ Thôi được rồi tí xong thì vứt vào chậu cho thím để thím giặt nghe chưa! Lần sau đừng có lấy cái đấy nhé!” Tôi đáp vâng mà lòng băn khoăn “ Sao thế nhỉ có cái vải màn xỉn màu cũ mèm mà cũng có vẻ khó chịu?” thật ra nếu tôi biết là ở quê họ không dung băng vệ sinh mà dung vải màn cuộn thành gói rồi dùng mỗi khi đến tháng sau đấy giặt kỹ phơi khô rồi dùng tiếp thì có bố báo tôi cũng chẳng dám đụng vào huống chi tôi còn phơi khăn mặt mình sát vào mấy cái đấy!
Lau xong xuôi trông sạch và bong lóang như mới tôi để trước quạt cho bay bớt mùi rượu rồi kiếm tờ giấy màu bọc lại! Khả năng bọc của tôi hơi kém nên phải gần tiếng sau mới tạm hài lòng! Mượn tạm 1 cái nhãn vở của con em ghi vào đấy mấy câu For a “Perfect Fan”(đây là tên 1 bài hát trong album này) và mấy câu chúc sn ngắn gọn. Xong hết tạm hài lòng cũng đã hơn 10h mọi người cũng đã ngủ hết chỉ còn tôi ngồi cặm cụi. Tôi đánh răng qua rồi leo giường đánh một giấc và vui vẻ nghĩ đến ngày mai khi tặng quà cho nó chắc nó phải sung sướng lắm!
Sáng hôm sau tôi dậy sớm đánh răng ăn sáng rồi chải chuốt trời đã ấm hơn nên tôi chọn cho mình bộ đồ quần jean giày thể thao và 1 áo sơ mi dài tay kiểu sơ mi mặc không cần sơ vin. Vuốt nhẹ ít keo cởi bớt 1 cúc áo hơi để lộ cái ngực nở nang vì cũng chăm chút tập thể hình với bọn bạn trên HN. Bước ra ngòai gặp con em gái thấy nó nhìn tôi vẻ lạ lẫm muốn nói câu gì đấy nhưng chắc vẫn đang giận tôi nên chỉ nhìn rồi đi ngang qua không nói gì! Tôi cũng ái ngại với nó nhìn nó đi qua mà cũng không dám nói gì nên chào chú và thím về nhà ông nội!
Vào đến sân đã nghe thấy mấy đứa con gái trêu đùa nhau cười khúc khích! Tôi chỉnh lại áo vuốt nhẹ lên tóc rồi bước vào để gói quà sau lưng! Bố mẹ và ông bà đã lên chùa và đi chào mọi người để trưa về thì phải nhà vắng hoe, chỉ có đám bạn nó đang bầy bánh kẹo ra ăn uống rồi hát hò! Tôi không dám vào nhà vì sợ cái bọn quỷ cái này nó trêu thì mệt lắm tôi đứng ngòai cửa khẽ gọi “ L ơi! Ra cậu bảo cái này” nó vừa cười với bọn bạn vừa nói vâng ạ rồi chạy ra! Nhìn thấy nó đi ra tôi chả nói được gì cả vì hôm nay nó mặc cái quần bò trắng ôm sát lấy 2 cặp dò dài mien man và thẳng tắp, nó mặc cái áo phông hơi rộng một chút nhưng vẫ thấy ngực nó đẩy lớp áo phông phái ngòai lên. Tóc tết thành 2 bím buông dài sang 2 bên đôi mắt tròn lay láy trên 2 gò má ửng hồng vì trêu nhau với bọn bạn!
Nó chạy ra đến trước mặt tôi rồi giơ tay hua hua lên “ Ơ cậu bị trúng gió ah! Sao thế!” Giật mình tôi vỗi bào chữa “ Tại trông cháu khác quá cậu tưởng cô diễn viên nào nên chết sững ra thôi” Nó hơi đỏ mặt rồi bảo “ Cậu chỉ khéo nịnh! Thế cậu bảo cháu ra có việc gì nào” Tôi bảo nó hôm nay sinh nhật cháu cậu có quà tặng cháu đây! Nó tròn mắt ngạc nhiên “Sao cậu biết! đứa nào! Đứa nào thọc mạch với cậu phải không” Tôi mỉm cười nói “ Không ai tọc mạch đâu cái này là bí mật” tôi khẽ nháy mắt với nó! Cầm quà trong tay nó nhìn tôi dò xét rồi nói giọng tinh nghịch “ Cháu mở nhé!
Rồi không chờ tôi gật đầu nó khẽ khàng cúi đầu xuống mắt chăm chăm mở quà tôi cũng cúi xuống nhưng không nhìn vào gói quà nữa! Tôi nhìn qua cái cổ áo phông rộng của nó rồi lúc ẩn lúc hiện theo cử dộng cảu nó là một bầu ngực tròn trĩnh tuy chỉ có gần 1/4 cái ngực lộ ra vì cái áo lót màu trắng có chút viền đã che gần hết nhưng tôi thấy nó quả là lớn so với của cháu gái và e gái tôi. Hai bầu ngực no tròn giường như đang thổn thức dưới cái áo lót trắng tinh theo mỗi hơi thở của nó. Thằng cu tôi dựng lên khó chịu trong quần từ bao giờ, khi tôi vừa nuốt nước bọt đánh ực 1 cái thì cũng là lúc nó bóc xong gói quà!
Nó bảo ah “Milenium” rồi thêm 1 câu “Ở nhà cháu cũng có cái này rồi mà cậu” Tôi liền cười trả lời “Cháu mở bên trong ra đi! Đây là đĩa xịn gần 30$ một cái được gửi từ đức về đấy! đầy đủ hình ảnh và lyric(lời bài hát) nhé!” Nó tròn mắt mở ra rồi nhảy cẫng lên “Tuyệt vời! Cậu số 1” rồi không chờ tôi phản ứng nó vòng tay lao vào tôi ôm lấy ngang người rồi hôn nhẹ lên má tôi “Cháu cám ơn cậu” Cả người tôi nổi gai ốc khi bộ ngực ấy chạm vào cái ngực của tôi qua cái khe áo sơ mi mà tôi đã cởi 1 cúc trên cùng, nó mềm mại. Mùi hương tóc quện theo gió bay vào mũi tôi! Tôi thấy mình như đang mơ chân cảm giác như đang đứng trên một đống rơm lớn nghiên ngả và có thể đổ bất cứ lúc nào. Hai tay tôi theo bản năng cũng ôm nhẹ vào bờ eo tròn lản của nó chưa kịp vuốt xuống bờ mông nó thì nó đã quay người chạy biến vào nhà! Để lại tôi đứng giữa sân với hai cánh tay còn đang dang ra chưa kịp vuốt xuống đày tiếc nuối.
Nhìn theo từng bước chạy vào nhà của nó tôi thấy cặp mông của nó căng tròn lên như muốn bứt tung cái quần bò bó của nó! Thật sự là mông nó rất khêu gợi, to tròn và săn chắc chiếc quần bò bó sát vào quá mông hơi hằn lên cái quần lót phía trong hơn buồn xuống cái khe gần mông và chạy lên phía trước. Ôi cái khe ấy cái mông ấy! Tôi phải được chạm vào nó! Phải được sở hữu nó thì tôi mới thỏa mãn! Cả người tôi nổi gai ốc khi nghĩ đến cảnh được chạm vào nó! Thằng cu căng cứng giật giật nhẹ trong quần! Khôgn chịu nổi tôi chạy ngay vào nhà wc rồi rút cu ra sục lấy sục để vừa sục vừa nghĩ đến cái mông cái ngực ấy! đến bờ môi cong nũng nịu đến cái gáy trắng ngần ấy! Rồi chưa đầy 5’ cả người tôi run lên cong người bắn những dòng tinh nóng hổi! tôi sung sướng cố sục thêm để ra hết lấy giấy lau qua rồi mặc lại quần áo đi vào nhà! Tiếng nó vọng từ trên với bọn bạn “ Đừng động vào đĩa của tao! Đánh chết giờ!” Rồi bọn bạn kêu ầm lên “ xem với xem với…”
Sau lúc đấy tôi không có cơ hội nói chuyện thêm với nó nữa vì nó dẫn bọn bạn ra đồng rồi đi thăm khung cảnh làng quê! Tôi thì không xin phép bố ở lại được vì bố bảo đã xem giờ xuất hành rồi. Tôi buồn bã thu dọn hành lí để chuẩn bị lên xe về! Lúc mọi người ra tiễn tôi có hỏi nó đâu thì bảo nó vẫn đang đưa bạn đi chơi chưa về!
Chiếc xe con của cty bố chuẩn bị lăn bánh thì tôi thấy có giọng gọi “ Cậu H ơi! Chờ cháu chờ cháu! Tôi gần như hét với chú lái xe bảo chú từ từ 1 chút! Hạ cửa xe xuống tôi thấy nó đã gần đến xe mồ hôi nhễ nhạt khuôn mặt đỏ ửng mồ hôi thấm qua áo dính vào người lộ rõ bộ ngực to tròn khiến tôi ngất ngây! Nó vừa đưa tôi 1 tờ giấy vừa nói! Đây là nick Yahoo và số điện thoại nhà cháu! Cháu xin lỗi vì tiễn cậu muộn! Mai cậu nhớ gọi cho cháu nhé! Cháu cảm ơn cậu và cháu quy cậu lắm!
Nhận thấy giọng nó hơi buồn buồn! tôi bèn cố nói vui! Thôi về đi cậu sẽ điện cho, chơi với bạn nhớ nhắm cho cậu 1 cô nhé rồi nháy mắt tinh nghịch! Nó liền nhe hàng răng trắng bóc ra cười với tôi, chiếc môi hồng chúm chím nói “ Nhất định rồi nếu công xá đầy đủ” Và chiếc xe lăn bánh nó vẫy chào tôi và tôi tự hài lòng với mình. Bước đầu như thế là ổn rồi giờ tôi phải tiếp tục không thể dừng lại được. Lòng khát khao ham muốn tôi lại dâng lên và thẳng nhò trong quần cũng dựng lên như muốn bỏ thêm 1 phiếu cho tôi. Rồi tôi thiếp đi trong những khao khát ấy!...Tiêng chuông nhà e đổ dài , đến tiếng thứ tư thì có một giọng trung niên nghiệm nghị(bố em)vang lên “alo”. tôi hít sâu vào ***g ngực nói vài câu chào hỏi rồi xin phép được gặp em. Khi chiếc alo được bỏ xuống để bố e đi gọi e tôi mới thở hắt ra được, ông cụ nhà e Bôn chả kém gì em nên phải hết sức cần thận và giả nai tốt may ra mới chiếm được cảm tình. Giọng nói trong trẻo vang lên trong máy “alo ai đấy ạ!” tôi cười và nói “Anh đây!
Anh H đây bao giờ thì e lên hà nội thế’ nghe thấy giọng tôi e liền chuyển sang cái giọng tinh nghịch “em á! Em ko lên nữa đâu ở nhà bố mẹ kiếm chồng cho rồi!” Tôi liền đáp ngay “Ớ thế bố mẹ e lên gặp bố mẹ a xin em về nhà a rồi ah! Sao a không biết nhỉ chắc bố mẹ a muốn làm a bất ngờ! tệ quá phải đi hỏi mới được” rồi tôi giả bộ gọi mẹ tôi mặc dù chả có ma nào ở nhà. Giọng e hốt hoảng “ Này này! Đùa hay thật đấy! Ngày mai e mới lên cơ!” Tôi cười hì hì rồi nói “Anh hỏi thế để mai a đón cái balo của em ấy mà! Còn em nếu có đi nhờ cái balo cũng được ko sao a không cấm”
Tiếng e cười giòn tan trong máy “Anh khôn nhỉ! Thế để e hỏi xem cái balo của e nó có quen biết anh không nhé!” Tôi bảo “Em hỏi làm gì cái balo nó lúc nào mà chẳng im lặng, mà im lặng là đồng y’ đấy e cứ thử hỏi mà xem” e lại cười và nói “Anh dẻo mỏ quá nhỉ! Chịu anh rồi đấy! nhưng ngày mai e không cần anh đón đâu mai e tự đi xe bus về không lạc đâu mà lo” Nghe thế là tôi tìm mọi cách năn nỉ ỉ ôi, dọa nạt đủ kiểu cuối cùng e cũng đồng y’ để tôi đón và tôi thầm sung sướng trong lòng nói chuyện thêm dăm ba câu chuyện nữa rồi cúp máy và chào em.
Đang mỉm cười đắc chí thì vô tình nhìn lên cuốn lịch treo tường thấy còn hơn 10 ngày nữa là valentine đến rồi, thầm nghĩ mình phải đẩy nhanh chiến dịch để đến ngày ấy còn có thể tỏ tình với em được. Từ giờ phải thân thiết với em hơn mức bình thường một chút không thể bỏ lỡ ngày này được.
Sáng sớm căn giờ xe e chạy là 6h sáng tầm 8h tôi đã có mặt ở bến xe Gia Lâm, đạp con chiễn mã cà tang gần 20km sang Gia Lâm khiến tôi mệt bở hơi tai nhưng cái niềm vui sướng được là kẻ đón e trong bao nhiêu kẻ ham muốn khác khiến tôi quên đi tất cả. Ngồi ngóng từng xe biển 14 đi vào tôi cứ mong sao đấy là xe em đi nhưng phải đến xe thứ 5 tôi mới thấy bày tay nhỏ bé của e vẫy vẫy qua cửa xe.
Lòng rộn rang tôi dựng con cào cào lại rồi chạy ra đón em! Đoàn khách đang chen dần xuống cửa xe, ai cũng đồ đạc lỉnh kỉnh, tiếng lơ xe quát khách xuống nhanh, rồi tiếng người gọi nhau đón nhau í ới tạo lên mớ âm thanh lộn xộn. Nhưng dường như tôi chẳng nghe thấy gì tôi chỉ chăm chú nhìn e, lúc e xuống e hất nhẹ mái tóc đã dài hơn trước tết 1 ít đôi má hơi hồng, cái trán dô lấm tấm mồ hôi, em mặc một cái áo phông màu hồng khoác áo khoác ngòai ko cài khóa và đeo cái balô sau lưng.
E đi giày thể thao và mặc 1 cái quần jean trông khá bụi, nhìn e toát nên vẻ năng động và rắn rỏi. Em nở 1 nụ cười chúm chím trên cái miệng nho nhỏ xinh xinh, hàm răng trắng ngần và kêu tôi “A xe ôm đây roài!” tôi mỉm cười và chạy ra đón em, bất chợt cái balo căng phồng của e va vào 1 túi đồ của người khác và e mất thăng bằng ngã về phía trước. Vừa lúc tôi chạy đến, tôi vội đưa lấy hai tay ra đỡ em nhưng khoảng cách không đủ và hơi cuống nên vô tình tôi đỡ trượt cái eo của e và trượt lên cái ngực căng phồng sau lớp áo phông. Vừa chạm vào tôi thấy như điện giật, người nóng bừng lên, một cảm giác mềm mại như bông chạm vào tay tôi, thằng cu khẽ dựng lên.
Tôi vội vàng chỉnh lại hai tay vào cái eo thon thả của e nâng e lên rồi kéo e vào lòng. Khuôn mặt e khẽ áp vào ngực tôi, tôi thấy 1 cảm giác lâng lâng khó tả. Em vội vàng đứng vững lại rồi đẩy tôi ra mặt dỏ rần rần, tôi thấy e xấu hổ vội nói ngay “em không sao chứ!” rồi không chờ e nói tôi đỡ lấy cái balo của e đeo vào mình. Em nhìn tôi rất lạ một ánh mắt có gì đó cảm kích vừa có cái gì đó xúc động xen lẫn với xấu hổ. Bỗng nhiên thấy e hiền hậu lạ thường e đi theo tôi và leo lên cái xe.
Phải một lúc sau trên đường về e mới lấy lại cái vẻ họat bát ngày thường, e kể về những ngày tết, rồi e kể a kia đến nhà chơi, a này thì điện thoại, a nữa thì gửi quà. Tôi nghe mà trong lòng dâng lên 1 niềm đố kỵ và ghen ghét chỉ muốn bảo “uhhh e theo các anh ấy đi! Sao phải khoe mãi” nhưng tôi nín lại chỉ ậm uhh rồi trả lời lơ đãng vài câu kiểu như “thế ah”, “hay nhỉ”, “sao nữa’. Em thấy tôi trả lời như thế mãi cũng chán chả nói je nữa. Tôi cũng im lặng đạp xe về đến nhà em cho đồ vào nhà ngồi chơi 1 lúc rồi tôi cũng ra về!
Hôm đấy về xong tôi cũng giận em nên mấy hôm sau đi học tôi cũng không ghé qua lớp e chơi, cũng không thi thoảng buổi tối đến nhà e chơi! Tôi nghĩ chắc e chẳng thích gì tôi chẳng qua chỉ coi như bạn! Chắc e ấy thích những thằng đã lặn lội đến nhà em, những thằng không tiếc tiền buôn di động vào máy bàn với em, cả những thằng ngày tết tối cả khối tiền để chuyển hoa chuyển quà cho em. Tôi tự tháy cơ hội của mình chẳng có, tự dưng sao thấy e cao quá, chắc tôi không thể với tới được rồi. Trước đến giờ tình cảm của e chắc chỉ do tôi tự ảo tưởng ra mà thôi.
Cho đến ngày sát ngày valentine tôi vẫn chẳng có y’ định tặng e cái gì cả, định chon chặt trong lòng mối tình đơn phương. Nếu không có ngày hôm đấy…. Hôm đấy là ngày cách valentine 1 ngày, người ta đã chuẩn bị hoa quà tấp nập, phố nhà tôi đã thấy bán hoa từ ngày 13 rồi, socola thì bầy la liệt, tôi lơ đãng chẳng thèm quan tâm lắm. Đang đứng hóng gió làm vài động tác khởi động chuẩn bị ra sân Y đá bong thì bà chị hàng xóm cũng đi ra. Nhìn thấy tôi bèn mở lời “Chà H dạo này lớn nhỉ trông ra dáng đàn ông rồi đấy! Thế đã mua gì để tặng em nào chưa? Có cần chị tư vấn gì không?” Bà chị này thi thoảng tôi vẫn nói chuyện cùng rất vui tính và tôi cũng hay tâm sự cởi mở với bà ấy!
Tôi đáp “chán lắm chị ah! E cũng có y’ định như thế nhưng có vẻ người ta không thích mình tặng rồi người ta lại từ chối thì muối mặt lắm! Thà không tặng còn hơn” Chị khẽ nhíu mày “Có vẻ ah? Làm sao em biết người ta không thích em! Con gái không thích là nói thẳng hoặc ghét ra mặt chứ làm gì có chuyện là có vẻ nhỉ” Tôi bèn kể hết lại chuyện hôm đón em như nào, rồi e nói chuyện như nào tất nhiên là có cắt bớt những chi tiết không cần thiết
Tôi tưởng nghe xong chị sẽ an ủi tôi ai ngờ chị phá lên cười! Chị cứ ôm bụng mà cười như nắc nẻ! Tôi tưởng chị cười vì tôi không nhận ra em không thích tôi từ đầu mà cứ cố tán nên tỏ vẻ khó chịu bèn nói “Chị cứ cười đi! Biết thế e không nói với chị nữa! E đi đá bong đây” Chị xua xua tay rồi vừa nói vừa cười “ Kh..ô..ng ph.. ải, ch…ờ ch..ị tí”. Sau khi ngớt cơn cười chị bèn xoa đầu tôi bảo “Ngốc lắm! cô bé đấy thích em rồi đấy! em còn chờ gì nữa” Tôi trố mắt lên hỏi “Sao chị lại nói thế! Chị không hiểu vấn đề hay giả vờ không hiểu thế? Nếu đúng em ấy thích em thì chị giải thích xem nào”.
Chị liền nói “Thường nếu mà con gái không thích ai nhất định không để người đó đón đâu, vì đã không thích thì không muốn làm người ta hiểu lầm” tôi cãi “Nhưng em ép em ấy, e dọa nạt là sẽ đứng cả đêm để chờ ngòai phố nếu ko cho đón nên em ấy mới đồng y’” chị lại cười tiếp “Không phải đâu dù e có tự tử thì nếu không thích thì chẳng thèm quan tâm đâu”. Rồi chị tiếp “Với lại nó kể cho e về các anh chàng kia là muốn trêu tức em, muốn xem em có ghen không để thử lòng e đấy! Con gái mà thường không nói thẳng ra mà hơi thích vòng vèo và bay bướm tí! Chị cũng từng được cưa cẩm tán tỉnh nên chị hiểu! Anh nhà chị xưa chị cũng hay trêu cho ghen tức suốt đấy! Nếu là kẻ bỏ đi thì đấy chỉ là kẻ hời hợt tán được thì yêu ko tán được cũng chẳng sao! Còn nếu là kẻ ở lại và tiếp tục thì đấy mới là người có tình cảm lớn và vững vàng để vượt qua được! Con bé đấy nó có tình cảm với em và thông minh đấy! E định bỏ qua cơ hội này ah”
Tôi như người mù được phẫu thuật mắt! Liền phấn khởi hỏi chị “Thật thế hả chị? Thế bây giờ e nên làm thế nào?” chị trừng mắt “Còn làm thế nào nữa chuẩn bị quà mà tặng nó và tỏ tình đi còn gì nếu nó nhận quà mà không trả lại thì hãy tỏ tình luôn, còn nếu không thì hãy nghĩ là nó chưa muốn vội vàng quyết định chứ không phải nó không yêu em đâu” Tôi hơi chùn lòng lại nhưng vẫn hỏi tiếp “Theo chị e nên tặng gì bây giờ?” Chị suy nghĩ 1 lúc rồi đáp “Theo như em nói thì hôm nay hoa hồng và socola nó không thiếu đâu! Nó là con người của học tập em xem có cái gì lien quan đến học tập hoặc giúp ích cho nó trong việc học thì tặng nó! Còn cái gì thì tùy em chị ko rành như bọn e được” Nói xong chị cũng quay vào nhà để nấu nốt bữa cơm chiều cho gia đình.
Tôi đứng một lúc rồi vui sướng hét lên 1 tiếng rồi chạy ra sân Y đá bong! Chiều đá bong xong về nhà nghỉ ngơi tắm rửa ăn cơm xong tôi mới ngồi tính xem tặng em cái gì. Gom góp tiền mừng tuổi còn lại được hơn 700k, tôi ngồi nghĩ nát óc xem nên mua tặng cái gì để tặng em. Nghĩ cái gì cũng chỉ được 1’ đầu lúc sau lại tự mình bác bỏ vì nghĩ ra những lí do để e có thể ko dung đến nó và vứt xó. Chán nghĩ tôi với lấy cái Walkman nhét vào tai để thư giãn. Chợt nghĩ ra sao mình không tặng em 1 chiếc walkman loại chơi băng và bắt đài FM chứ không phải loại nghe đĩa như của mình. Với cái đấy e có thể học tiếng anh, nghe nhạc, ghi âm, nghe Anh Quick và chị Snow mỗi buổi sáng chủ nhật. Em có thể mang đi học, mang về quê, thậm chí là đi ngủ.
Sung sướng với y nghĩ ây tôi bèn gom tiền vác con chiến mã chạy lên Hàng Bài chọn 1 cái walkman loại bắt được FM và nghe caset kèm ghi âm. Rồi tôi mua 1 cái băng nhạc có bài Trái Tim Không Ngủ Yên của Bằng Kiều(hồi đấy chưa bị cấm lưu hành các sản phẩm nhạc lien quan đến Bằng Kiều) hát. Chỉnh đúng đến bài hát đấy rồi để nguyên lại mang ra ngòai hàng gói ghém cẩn thận.
Hôm sau tôi đi học xong về luôn kệ bọn bạn à ơi Đế chế với Half Life, tôi về thẳng nhà nằm trong phòng ngồi nghĩ kế sách cho tối hôm nay, phải thế nào để em ấy nhận quà, phải nói gì để e ấy xúc động mà đồng y, phải tiếp cận như nào… Một lọat các câu hỏi xoay trong đầu tôi như thế cho đến tầm chiều thì tôi tạm chốt được một kế sách và tự hài lòng với mình.
Tối đến tôi nằm yên ở nhà xem ti vi với bố mẹ, xem hết thời sự đến xem phim đến mẹ tôi còn ngạc nhiên hỏi “Hôm nay không đi đâu hả con? Valentine mà ở nhà ah?” Tôi vẫn xem phim và đáp hồn nhiên “Vâng ạ”. Mẹ tôi nhìn tôi lạ lẫm(bình thường tối nào chả đi trồng cây si ngày này ở nhà thì chả lạ quá), một lúc sau mẹ tôi cũng lên phòng ngủ với bố. Tôi xem nốt phim nhìn đồng hồ đã hơn 10h tối bèn lên phòng thay quần áo chỉnh tề vuốt lại gói quà cẩn thận vào gầm cầu thang lôi ra bông hồng dấu kín đã mua từ chiều rồi rón rén lấy chìa khóa phụ mở cửa dắt con xe cào cào ra rồi nhẹ nhàng khóa cửa lại.
Gió tối lạnh thốc vào người khiến tôi khẽ rung mình. Buộc gói quà cẩn thận vào xe rồi tôi đạp xe đến nhà em. Cành hồng được dắt cẩn thận trên ghi đông xe đạp. Vừa đạp xe tôi vừa cố gắng hít thở không khí cho đầu óc tĩnh tâm, tinh thần ổn định. Trên đường lác đác các đôi đang đèo nhau tận hưởng một tối valentine của mình, thi thoảng có tiếng cười chọc ghẹo nhau vọng lại khiến tôi càng cảm thấy quyết tâm hơn.
10h30 tôi có mặt ở cách cổng nhà em 30m, từ xa tôi thấy người và xe vẫn còn tấp nập lắm, hnay chắc e tiếp khách từ sáng cũng nên. Mỗi người lấy xe ra về kèm tiếng chào trong trẻo của e vọng lại thì hy vọng trong tôi lại nhỏ lại.
Cho đến người cuối cùng là 11h15’ thì tôi gần như tuyệt vọng. Bao nhiêu y’ chí sức mạnh hôm qua bà chị hàng xóm tiếp cho bay đâu cả. Kế hoạch cả chiều ngồi nghĩ cũng chẳng còn nhớ nó như nào mà áp dụng. Lòng tự tin cũa tôi bị lung lay dữ dội, tôi cứ 5’ lại bước gần nhà e 1 chút, đến 11h45’ thì tôi đứng đủ gần để nghe tiếng bạn em vọng từ trong phòng qua cái bờ tường có cắm mảnh sành chi chit
“Ái chà socola này ngon thế! Bóc thử gói kia đi mày!” tôi có cảm tưởng tiếng nói ấy như cả bức tưởng mảnh sành đổ sập lên người tôi. Tôi thấy đau nhói trong tim và vã mồ hôi vì run rẩy. Tôi định quay xe định lê bước ra về thì vô tình cành hồng trên ghi đông quyệt vào tay, gai nó cào nên 1 vết xước nhỏ. Cơn đau vô tình làm tôi tĩnh trí lại hơn.
Tôi nghĩ dù sao thì mình không tặng socola chỉ là cành hồng và gói quà để giúp e học tốt. Nếu em từ chối mình vẫn có thể tặng em quà để giúp e học tốt và chúc e hạnh phúc. Tôi nghe có câu nói “Hạnh phúc là thấy người mình yêu hạnh phúc” và tôi nghĩ câu này bây giờ phù hợp với tôi trong hoàn cảnh này và tôi chắc rằng câu này phải nằm trong tác phẩm A.Q chính truyện vì câu nói nó dường như để tự an ủi mình hơn là một câu nói thật lòng.
Khẽ hít thật sâu nhìn đồng hồ đã 12h kém 10 tôi khẽ khàng đứng ngoài bờ rào gọi vọng vào tên em vì đã muộn rồi tôi không muốn vào. 1 câu không ai đáp, câu thứ 2 gọi to hơn 1 chút tôi nghe thấy tiếng bạn em vọng ra bảo e “hình như có ai gọi mày ngoài cửa” khi cả em và bạn em yên lặng hẳn tôi mới gọi câu thứ 3. Và giọng em trong trẻo lại vang lên “Ai đấy ạ!” tôi liền run run xưng tên tim đập thình thịch! Nghe giọng tôi xưng tên em liền đi ra chiếc dép tổ ong quẹt trên nền nhà trong tối muộn dường như là những giây đếm ngược đến phút tận thế của tôi.
Em mở cổng đi ra nhìn tôi, tôi nhìn em lấp lánh dưới ánh đèn của cột điện, em đẹp quá mái tóc chả thẳng thắn buông trên bờ vai, chiếc kính cận đã bỏ ra, trông đôi mắt em hơi dại nhưng ánh lên một niềm vui, chiếc váy xanh em mặc ômg khẽ lấy bờ vai để lộ cái cổ và 1 nửa bờ vai trắng ngần. Bộ ngực em khẽ nhô lên dưới cái váy xanh ấy. Chân váy xòe ra ôm lấy quá gối chân em, nhưng vẫn đủ lộ 1 đôi chân nhỏ nhắn trắng trẻo. Nhìn em tôi thấy lòng mình phơi phới trở lại tôi liền dắt xe lại gần em.
Khẽ chào em cười gượng tôi lấy bàn tay đã đầy mồ hôi lạnh run run cầm vào gói quà đưa em rồi khe khẽ nói “Anh tặng em!”. Em không nói gì cũng chẳng đưa tay ra chăm chú nhìn tôi đầy âu yếm “Sao anh đến muộn thế? Mà tặng e nhân dịp gì vậy?” Tôi cúi đầu di chân dưới đất một lúc rồi nhìn vào đôi mắt em không hiểu sinh lực và bản năng của tôi ở đâu mà miệng tôi bỗng cất lời “Quà này a tặng e nhân dịp 14-2! Anh đ..ến từ sớm nhưng a đợi ở ngòai! Anh không phải người đầu tiên tặng em quà nhưng anh muốn là người cuối cùng!”
Em ngỡ ngàng nhìn tôi hỏi “ Sao lại thế hả anh? Anh sợ gì ah” Tôi hơi tiến đến gần em rồi nói “ V..ì vì a nghe người ta nói! Chỉ có người yêu cuối mới là người ta sống trọn đời với họ” Rồi tôi nắm lấy tay em bàn tay tôi ướt sũng trơn tuột nhưng vẫn cố nắm vào tay em đặt vào em gói quà và nói “Anh tặng em! Và.. và anh qu’y em lắm! hãy là bạn gái anh nhé!”
Em nhìn tôi không rút tay lại không nói gì đôi mắt cứ nhìn tôi âu yếm và khẽ khàng chớp vào và cúi xuống. Không ai bảo tôi nhẹ nhàng kéo e vào lòng khẽ vuốt tóc em rồi hôn nhẹ lên mái tóc ấy. Em đấm nhẹ vào ngực tôi rồi cố rút người ra “Này em có bảo đồng y đâu mà..” em chưa nói hết tôi đã nhẹ nhàng cúi xuống kề môi mình vào đôi môi nhỏ xíu căng mọng nhưa quả dâu chin của em mà hôn. Em ú ớ lấy tay đẩy tôi ra nhưng tôi to khỏe hơn em nhiều e không tài nào dãy ra được.
Tôi khẽ đưa luỡi luồn vào bờ môi chin mọng ấy, đầu lưỡi đi qua môi e thì bị chặn lại bởi hàm răng trắng ngần đều tăm tắp đang cắn chặn lại. Tôi vẫn đưa lưỡi quet nhẹ theo răng e vào đánh vào lợi em, 1 tay vòng xuống ngang eo em xoa cái eo tròn lẳn ấy. Em ngừng dẫy mắt e nhắm chặt hơi thở e đứt quãng và e hé dần hàm răng trắng bóc ấy ra, chiếc lưỡi tôi đi vào nhẹ nhàng và từ từ, cái lưỡi của e rụt re chạm phải rồi thụt lui vào rong như muốn trốn tránh. Nhưng tôi đã xiết mạnh lấy e đẩy mạnh lưỡi mình vào cả người e cứng lại, bầu ngực tròn trịa của e giưởng như cứng lên hơn tì vào ngực tôi thằng ku tôi ngóc dậy từ bao giờ giật giật đầy cảm hứng dưới cái háng đang được cạ vào bụng e đừng sau lớp váy mềm mại.
Nụ hôn không phải đầu tiên nhưng cho người đầu tiên tôi yêu ngọt ngào thế. Cái lưỡi tôi điêu luyện cuốn quanh lưỡi em, cả người em mềm nhũn trong tay tôi. Không kiềm chế được tôi buôn tay qua eo em chạm vào cặp mông mây mẩy ấy. Hai tay tôi vừa cảm nhận được bộ mông ấy và bóp nhẹ thì e lây hết sức đẩy tay tôi ra mà rút người lại.
Tôi thấy e rưng rưng như chực khóc tôi bèn ôm chặt lấy rồi nói “Anh xin lỗi! tại a ko kiềm chế được! Anh yêu em lắm! em sẽ là vợ của anh” em không thổn thức nữa khẽ đẩy tôi ra rồi nói “Ai thèm làm vợ a! a hư lắm” Rồi chạy biến vào nhà không quên giật lấy bông hoa trên ghi đông và nói vọng lại “e tịch thu không đẻ a tặng ai nữa”
Tôi không đuổi theo em mà đứng lại 1 lúc tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào ấy! Rồi tôi đạp xe về lúc đầu đạp nhẹ nhàng nghêu ngao hát! Rồi tôi đạp như điên! Tôi như sướng phát điên tôi muốn gào lên với cả cái HN này là em đã là người yêu tôi rồi! Sung sướng quá tôi chẳng buồn về nhà! Lao xe thẳng ra quán điện tử gần trường đánh đế chế và half life cả đêm. Một đêm tuyệt vời và nhiều xúc cảm đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in giây phút ấy…(to be continue)