watch sexy videos at nza-vids!
Trông bà lạ lắm Linh ạ, có chuyện gì hả, sao cứ ngồi thẫn thờ ra thế hả ?
-Đâu có chuyện gì đâu mà.
-Tại trông mặt cứ như người mất hồn ấy, tương tư anh nào hả? - Oanh vừa hỏi vừa nheo cái mặt tỏ vẻ đa nghi.
-Đâu...đâu có...vớ vẩn!-Linh ấp úng
-Khai mau...nghi lắm !
-Đã bảo không có gì mà cứ hỏi lắm, như là cảnh sát hình sự ấy, đồ hấp !
-Thôi được rồi, tha cho bà...À mà hôm qua lúc tôi về thằng Khánh nó có bắt nạt bà không đấy ???
-Cái gì, nó mà dám bắt nạt tôi tôi cho một trận ấy !
-Ừ, cái thằng nhìn ngứa mắt, tối mai đi dạy nó học, tôi với bà cho nó tơi bời nhé- Vừa nói vừa hớn hở.
-Rồi rồi, thì biết tay...tôi ngủ tí đây, buồn ngủ quá, đêm qua nằm cứ gác chân gác tay chẳng ngủ được...-Linh mặt xị ra.
-Ai gác ??? Tôi tưởng bà ở một mình sao lại có ai gác, bố mẹ bà về rồi à ???
Linh giật mình lúng túng, tự trách mình lỡ miệng bèn lấp liếm:
-À...Ừ, mẹ mới công tác về, vài hôm nữa bố tớ cũng về nữa, mẹ tớ bảo cậu sang chơi đấy, hì hì!
-Nhớ nhé, tối nay sang luôn!
-"Ấy chết, lại lỡ miệng rồi, chết rồi làm sao bây giờ..."-Linh luống cuống:
-Đừng...Hôm nay...Hôm nay tớ với mẹ đi xuống thăm bà rồi...để hôm khác nhé!
-Ui, chán nhỉ! Thế hôm khác vậy....!
Nói xong, Oanh trở về bàn học của mình, còn Linh thì thở phào như trút được gánh nặng...Linh sợ ai đó biết được bí mật của mình và Khánh.Cô gục xuống bàn, trong đầu hiện lên rất nhiều suy nghĩ...rồi cô ngủ thiếp đi lúc nào không biết...

Còn Khánh, nó thì đang ngồi ngắm Linh,trong đầu lại mông lung hiện ra hình ảnh đêm hôm qua nó với Linh làm tình.Nó cũng chẳng ngờ được là Linh lại bạo dạn đến thế.Nó cảm thấy mình thật may mắn bởi vì nó đã có người yêu và nó không còn là một thằng trai khù khờ về giới tính...Nó thực sự đã rất táo bạo và chủ động trong lần đầu tiên.Nó tự hào vì đêm qua nó đã chẳng mắc một sai sót nào, nó nghĩ đến khuôn mặt của Linh lúc đó rất thỏa mãn...Nó cười một cách khoái trá...Chưa bao giờ nó vui vẻ như thế. Chẳng lẽ "lần đầu tiên" có thể khiến con người ta thay đổi như vậy sao ?
Tối hôm sau...

Gió bấc đã về, cái lạnh tràn ngập từng con phố, len lỏi vào từng ngóc ngách và như cắt vào da thịt. Thằng Khánh ở trong nhà không khỏi suýt xoa :" Sao mà lạnh thế nhỉ "...Nó ngồi đợi Oanh và Linh đến nhưng cảm giác khác rất nhiều so với lần trước.Nó hồi hộp hơn, nó bắt đầu thấy sốt ruột nên cứ chạy lòng vòng quanh nhà,ngó ra ngoài cửa sổ suốt...

7h30'

-Mửa cửa cho dì nhanh, Khánh ! -Giọng cái Oanh oang oang.
-Dì cái đù đì nam châm ấy , vào nhanh đi kẻo lạnh.
Linh với Oanh lập cập đi vào, chắc 2 đứa đã rét run...Linh hôm nay mặc chiếc áo khoác bông có mũ, vẫn chiếc quần ti-cô nhưng là màu xanh trông rất xinh xắn, mặt trang điểm nhẹ khiến Khánh sững sờ...Chưa bao giờ nó thấy Linh trang điểm cả, nó buông ngay lời khen:
-Uầy uầy, hôm nay có hoa hậu đến chơi, vinh dự quá!
Nghe thấy vậy cái Oanh mới chen vào:
-Tất nhiên rồi, có hoa hậu như hai chị đến thăm phải vinh dự chứ, giót nước mời chị mau!
-Chị cái con khỉ, dơ chưa, ai nói mình mà tự nhận là hoa hậu.
-Thích cãi không, bà cho một trận bây giờ!
-Ấy ấy. không được sử dụng vũ lực, em mời hai chị lên gác được chưa ạ .
Những lúc như thế này Linh chỉ biết đứng cười, nhìn 2 đứa Oanh và Khánh chí chóe nhau, nụ cười thật đáng yêu và hạnh phúc làm sao...Tưởng chừng chỉ cần nhìn thấy nụ cười ấy thì Khánh cũng đủ mãn nguyện lắm rồi...
Để ý mới thấy, Oanh hôm nay cũng khác ngày thường rất nhiều. Cô mặc chiếc quần jean bó sát trông rất nữ tính, tóc thì được kẹp rất gọn gẽ bởi một chiếc bím tóc màu hồng. Thấy vậy, Khánh mới nghĩ thầm:"Bộ hôm nay bà ăn phải thứ gì mà sao lại điệu thế nhỉ?"...
Không hiểu sao hôm nay Khánh chăm chú thế,học đến đâu hiểu đến đó khác hẳn với mọi ngày cứ lù đà lù đù.Phải lâu lắm rồi Khánh mới lấy lại tinh thần như vậy...Học xong, cả lũ ngồi xem phim ma.Cái Oanh mọi khi vẫn tỏ vẻ mạnh mẽ lắm nhưng khi ngồi xem phim ma thì cứ hét lên rồi ôm chặt lấy Linh.Thằng Khánh lấy làm thích thú lắm, nó cười hả hả thật đáng ghét...Chợt cái Oanh bật dậy, ra ngoài nghe điện thoại, một lúc sao nó đứng ngoài nói vào: " Mẹ gọi rồi, tui về đây, hai đứa ngồi lại chơi đi." Nói xong, nó phóng thằng về nhà có vẻ rất gấp gáp làm Khánh với Linh chẳng kịp nói gì...Không hiểu vì sao mà cái Oanh luôn đi về giữa chừng và lúc nào cũng nói là mẹ gọi về.Ngoài những lúc vui vẻ trên lớp ra thì Oanh luôn là một đứa khó hiểu.
Còn thằng Khánh, nó đang mừng thầm trong bụng vì nó lại có cơ hội một mình với Linh.Nghĩ thế nào làm thế ấy, nó bất ngờ ôm lấy Linh rồi hôn ngấu nghiến.Linh tức thì chưa quen nên theo phản xạ đẩy Khánh ra.Nhưng làm sao một người con gái yếu ớt lại có thể kháng cự lại được một cậu trai sung sức như Khánh được.Khánh giữ chặt lấy Linh rồi bế xốc Linh lên giường.Nó nằm đè lên người Linh, miệng vẫn hôn thật nhanh và gấp gáp.Nó như một con thú đói khát lâu ngày, tay nó mạnh bạo kéo áo khoác của Linh ra rồi nó vục tay vào lớp trong cùng.Lần này có vẻ khó khăn hơn lần trước nhưng nó không tự chủ được nữa,nó vẫn dùng tay xoa bóp lấy bầu vú mà không cởi chiếc áo lót ra.Linh không phản ứng nữa mà bắt đầu năm im lệ thuộc vào Khánh...

Rengggggggggggggggg!!!
Rengggggggggggggggg!!!

Linh với lấy chiếc điện thoại đang réo chuông...:
-Mẹ Linh gọi...- Linh ra hiệu cho Khánh rồi nghe máy:
-Dạ, con nghe.
-Con về đi, muộn rồi đấy biết chưa!
-Dạ,con chuẩn bị về đây
-Ừm, đi đường cẩn thẩn nhé con!
-Vâng, con biết rồi ạ!
Linh cúp máy, tưởng Khánh sẽ thôi nhưng không, nó lại tiếp tục.Nó định đưa tay xuống dưới thì gặp bàn tay của Linh cản lại, Linh nói:
-Linh phải về...
Khánh cảm thấy rất mất hứng, nhưng nó cũng không tiếp tục nữa, nó buông Linh ra rồi ngồi dậy, miệng nói:
-Ừ, Linh về đi kẻo muộn.
Xong, Khánh tiễn Linh đi về,dừng lại ở đầu phố,nó vẫn còn rất lưu luyến...Thấy vậy, Linh đưa bàn tay lên vuốt vào má rồi nhéo cái mũi của Khánh:
-Khánh hư lắm,Linh phải về đây...mai lại gặp mà.Khánh cười cái coi nào!
Khánh vẫn không nói gì, mắt nhìn Linh với vẻ quyến luyến...Linh bèn rướn người, đặt lên môi Khánh một nụ hôn khe khẽ, Linh thì thào:
-Thế đã được chưa hả, Linh về nhé....
-Ừ, Linh về cẩn thận nhé...Bye!!!

Linh về, Khánh cũng trở về nhà...Nhưng hai người đâu biết rằng, còn một người thứ 3 đã chứng kiến được tất cả...Trên khóe mắt người đó trào ra những giọt nước long lanh nhưng lại chứa vị mặn và đắng!!!
Thấy các bác động viên vậy tôi rất vui
Và mọi người hãy cùng thưởng thức tiếp chapter 3 nào !

Học kì 1 kết thúc và thật may là năm nay noel tổ chức sau khi thi học kì một ngày nên Khánh có nhiều thời gian để chuẩn bị. Nó cùng Linh và Oanh đi mua sắm quần áo và phụ kiện cho ngày lễ Noel.Khánh cảm thấy háo hức hơn bao giờ hết vì Giáng sinh năm nay nó đã có người mình yêu thương. Vẫn như mọi khi, nó với cái Oanh chí choé nhau suốt dọc đường lẫn cả lúc đi mua sắm,chẳng lúc nào mà hai đứa thôi cãi nhau cả.Nhưng có lẽ cũng chính vì thế hai đứa mới là bạn của nhau.Cuộc đời nhiều cảnh rất khôi hài và oái oăm. Thằng béo thì hay đi với thằng gầy,vổ thường chơi với móm,bạn bè cứ phải chí choé nhau suốt ngày mới chịu được...Trong tình yêu cũng vậy ,mặc dù cả 2 người rất yêu nhau,đều hiểu hết về nhau, hợp nhau quá cũng khó mà đến được với nhau vì họ chẳng còn gì để khám phá nữa.Giống như 2 chiếc nam châm vậy, cùng cực thì đẩy nhau, trái cực thì lại dính chặt lấy nhau.Con người bản tính vốn tò mò và làm theo bản năng,khi yêu cũng vậy, cảm giác mới mẻ luôn là liều thuốc hữu hiệu gắn kết hai người...Ngay cả trong thần thoại, tổ tiên của loài người là Adam và Eva cũng vì sự tò mò hiếu kì mà ăn phải trái cấm...Điều đó cho thấy rằng sự khám phá những thứ mới mẻ luôn là bản chất của con người...Nhưng đôi khi, hành động theo bản năng thường dẫn đến những điều đáng tiếc và trớ trêu...
Noel,trên khắp các con phố, khắp các nhà thờ,khắp các khu vui chơi đều đông nghịt người.Không khí vui tươi và nhộn nhịp không kém gì ngày Tết. Ba người bạn thân háo hức ùa vào dòng người đang ồn ã và cùng nhau hát những điệu nhạc Giáng sinh. Khánh hôm nay diện đồ rất bảnh. Nó mặc chiếc quần kaki, chiếc áo sơ mi đen ôm sát người và khoác bên ngoài chiếc gi-lê màu trắng trông thật chững chạc.Được bữa Linh và Oanh khen tới tấp, thằng Khánh cười ríu cả mắt, cái mặt thì vênh lên : " Chuyện, anh mà nị ". Còn Linh mặc chiếc áo phao rất ấm, chiếc váy trắng và đôi bốt màu đen khiến Linh trông như một nàng công chúa vậy.Lúc nào cũng vậy,ngoại hình dễ thương và khuôn mặt đáng yêu của Linh luôn khiến mọi ánh mắt ngước nhìn.Thằng Khánh lấy vậy làm tự hào lắm,nhưng khổ nỗi nó vẫn chưa dám khoác tay Linh vì ngại cái Oanh...nó nghĩ rằng Oanh vẫn chưa biết chuyện của 2 đứa...Nhưng điều khiến nó băn khoăn hơn cả là Oanh, có vẻ như chẳng còn là Oanh '' đàn ông'' ngày nào mà thay vào đó là một vẻ nữ tính đến lạ thường...Tóc Oanh đã dài ra nhiều và dạo gần đây luôn mặc những bộ đồ rất nữ tính.Hôm nay cũng không ngoại lệ, nó cũng mặc váy giống Linh nhưng là chiếc váy liền , đi đôi dày búp bê màu hồng và đeo túi xách..Thằng Khanh nghĩ mãi mà không hiểu tại sao lại có sự thay đổi lớn như vậy...Nhưng cũng vì chen chúc quá nên nó cũng ngừng nghĩ...thi thoang nó lại liếc nhìn trộm cái Oanh...
Giáng sinh năm đó có lẽ là giáng sinh ý nghĩa nhất đối với 3 người, ai cũng thích thú với sự rôm rả náo nhiệt của ngày lễ.Có điều, khi về nhà, thằng Khánh nằm vắt tay lên trán và nghĩ mãi về cái Oanh...Tại sao là có sự thay đổi kì lạ như vậy? Nó còn nghĩ nếu cái Oanh mà dịu dàng được tí chút thì trời có sập mất....Hay là nó đã có người yêu nên mới điệu như vây??? " Đúng rồi ! " - Thằng Khánh vỗ tay cái bốp. Nó đinh ninh trăm phần trăm là cái Oanh đã có người yêu...:
-Cái con bé này tẩm ngẩm tầm ngầm, giấu ai chứ sao giấu được đại ca, haha! - Nó cười một cách khoái trá.

Ngày hôm sau khi đến lớp, nó vội tót lên bàn cái Oanh, vỗ vai rồi nói thầm vào tai :
-Bà có người yêu rồi phải không, đừng có cãi, tôi biết hết rồi.- Thằng Khánh nói như là người trong cuộc.
-Ông bị điên à, có bị làm sao không tự dưng hỏi lung tung gì thế!
-Thôi đi, chết nhá, tôi đi mách Linh đây.
-Đồ điên, mặc xác ông, đúng là trúng gió, để yên cho tôi học xem nào!
-Ấy, gì mà dữ thế, tôi đi, nhưng mà đừng có để tôi biết tôi méc cả lớp, hehe! - Nói xong nó quay ngoắt về bàn mình, nó chẳng để ý rằng cái Oanh đang run cầm cập, tay vò nhàu hết cả tờ giấy trên bàn...Trong cuộc sống, ai cũng phải đối mặt với những sóng gió bấp bênh, những ngang trái của cuộc đời.Nhưng không phải ai cũng có cái nhìn đúng đắn và vượt qua được cơn sóng gió đó..."


Happy birth day to you,Happy birth day to you...!!!

-Hai ba zô! Hai ba zô! Hai ba Zô !!!!! - Tiếng nâng công vui tai và thu hút sự chú ý.
-Uống ít thôi Linh - Khánh nhắc nhở.
-Thôi mà, hôm nay vui như vậy, uông tí thôi mờ...đi mờ ....-Có vẻ Linh đã ngà ngà say.Hai má ửng hồng, hơi thở phảng phất mùi cồn.Hôm nay là sinh nhật cái Oanh,có lẽ vì thế mà Linh muốn hết mình...
-Nốt chén này thôi đấy nhé - Khánh có vẻ không được thoải mái cho lắm khi thấy Linh uống nhiều như thế, cũng đã 5 ly rồi mà tửu lượng của Linh thì lại kém. Nếu là ngày thường chắc Khánh đã ngăn cản, nhưng hôm nay thì ngoại lệ, cũng vì vậy mà nó để yên cho Linh được thoải mái...Nói vậy nhưng nó cũng đã uống được chục ly rồi...
Linh và Khánh chung nhau tặng cho cái Oanh một con gấu bông thật to.Tuy có vẻ giống con trai nhưng mà cái Oanh lại rất thích gấu bông. Nó cảm thấy rất vui vì hôm nay có rất nhiều bạn đến dự sinh nhật mình...Cứ thế, nó mời hết rượu đứa này đến đứa khác, nhưng nó thì lại chẳng uống một chén nào...

10h, tiệc cũng tàn, ai nấy đều mệt mỏi và say sỉn gần hết.Linh say đến nỗi nhoài vào Khánh mà nằm chẳng biết trời đất đâu nữa. Khánh cùng Oanh dìu Linh về nhà. Về tới nhà, Linh bắt đầu ngấm rượu và nôn rất nhiều, đây là lần đầu tiên trong đời Linh nếm mùi vị của rượu, nó thật sự quá sức đối với một cô bé nhỏ nhắn và yếu đuối như Linh...Trên cơ thể, mồ hôi chảy nhễ nhại và nồng nặc mùi rượu...và cô ngủ thiếp đi, trong cơn mê man, cô cảm giác có ai đó đang cởi quần áo của mình ra và đắp chăn lên mình...

Đêm

Sau cơn miên man, Linh tỉnh dậy, đôi mắt nhìn mờ đi, đầu óc vẫn còn hơi nhức một chút nhưng cũng đã khá hơn lúc say rất nhiều...Bất chợt, Linh cảm giác có một cơ thể đang áp sát với cơ thể mình ở trong chăn...bàn tay người đó đang xoa bóp cặp vú của Linh còn tay kia thì vuốt ve nhè nhẹ phía đùi...Linh cảm giác mặt của người đó đang lướt lên xuống trên người cô, hơi thở nóng ấm phả vào phía bụng khiến Linh cảm giác như điện chạy...Mặc dù còn hơi nhức đầu một chút nhưng Linh vẫn cảm thấy mơn man và buồn buồn phía bụng...Rồi miệng của người có cứ từ từ mà hôn nhè nhẹ và trượt xuống phía dưới của Linh. Cô vẫn không phản ứng mà nhắm nghiền mắt lại .Bỗng Linh cứng người lại, và miệng thỏ thẻ những âm thanh yếu ớt...bởi vì chiếc lưỡi của người đó đang lả lướt nơi âm hộ một cách chậm rãi, trong khi đó hai tay của người đó vẫn cứ mơn man khắp cơ thể của Linh...Chiếc lưỡi của người đó di chuyện một nhanh dần và đưa sâu vào phía trong làm Linh sướng đến tốt đỉnh, mắt nhắm nghiền lại. Cô ưỡn người hưởng ứng theo từng nhịp đánh lưỡi của người kia.Như không kìm chế được nữa, cô đưa tay túm lấy đầu của người kia ghì thật chặt...Chợt...Cảm giác mềm mượt từ mái tóc,Linh giật mình, và dừng hẳn lại, cô hốt hoảng rút người lại và vung chiếc chăn lên...Cô như chết lặng , không tin nổi vào mắt mình, không tin được người đang trước mặt mình, người vừa làm cô sung sướng không phải là Khánh mà lại là đứa bạn thân còn lại ...Thật quá sức tưởng tượng của cô. Linh rúm người,gập chận lại, mắt vẫn nhìn không rời vào người đó, hai hàng nước mắt lăn dài...Không ai có thể tin nổi, Oanh lại làm điều đó với Linh,Linh nói nghẹn ngào :
-Sao...sao cậu...lại làm thế...?
Oanh cúi mặt xuống im lặng...không nói gì...
-Sao cậu lại có thể làm như thế, cậu hãy nói cho tớ có chuyện gì đi...
Đến lúc này Oanh mới khẽ mở miệng nói nhưng mắt nhìn thẳng vào mắt Linh với vẻ đinh ninh:
-Vì ...tớ yêu cậu ! - Lời yêu từ chính miệng một đứa con gái- đứa bạn thân từ cấp 2, đối với Linh mà nói đó như một mũi tên xuyên vào tim vậy.Ai có thể ngờ người Oanh yêu lại là Linh, sao lại có thể trái ngang và ngược đời như vậy được...Linh nghe thấy lời đó thì nước mắt càng trào ra, cô nói trong tiếng nấc:
-Không, tớ không tin, tớ không tin đó là sự thật, hãy nói với tớ đó chỉ là giấc mơ đi, hức hức ...!
-Là thật mà, từ rất lâu rồi, tớ đã muốn nói lời này, nhưng tất cả chỉ vì Khánh nên tớ mới không dám nói ra...
-Vậy thì thà đừng nói ra, sao cậu lại làm thế này...cậu có biết như vậy là quá đáng, là không thể không...?
-Tớ biết,nhưng...nhưng....
-Cậu hãy nói đi, từ bao giờ, từ bao giờ, sao cậu lại trở thành thế này???
-Tớ, tớ cũng không muốn thế này..nhưng...cảm giác nó cứ đến với tớ, tớ ..tớ không thể ngăn được...
-Cậu có biết cậu thế này thì mọi người sẽ nghĩ gì về cậu không,Khánh sẽ nghĩ gì không???
-Tớ biết,nhưng tớ sẽ không cho ai biết cả...cậu đồng ý ở bên tớ nhé,sẽ không ai biết cả đâu...
-Cậu im đi, thật ghê tởm, cậu cút đi...- Lời xua đuổi như thể Oanh là một kẻ xấu xa đáng sợ.Nhưng Oanh vẫn tiến lại gần :
-Hãy cho tớ một cơ hội...cho tớ...
-Không, cậu cút đi...biến đi...tớ không muốn nhìn thấy cậu, không muốn có một người bạn đồng tính như cậu........
Nói đoạn Linh cầm gối đáp vào người Oanh...Lời nói và hành động cho thấy Oanh đã bị cự tuyệt, cự tuyệt như một thứ ghê tởm...Bị người mình yeu thương cự tuyệt đã là đau đớn rồi,nhưng còn bị coi như một thứ ghê tởm thì tim Oanh như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào.Cô nén nước mắt, đứng vụt dậy cầm quần áo và chạy thật nhanh như không muốn nghe thấy những lời xua đuổi của Linh đến nỗi cô chẳng thèm mặc cả quần áo...
Bạn thì vẫn là bạn, Linh tuy nói vậy nhưng thấy Oanh đau khổ như thế, cô cũng đuổi theo nhưng vì còn quá mệt nên cô ngã nhoài xuống rất đau....Nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp bội vì cô biết rằng những lời mình vừa nói ra đã chấm dứt tình bạn thân thiết bấy lâu nay...Linh đã mất đi một người bạn, cô chỉ còn biết nhìn theo dáng người mảnh mai kia trong tuyệt vọng, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.Linh gục xuống và khóc thành những tiếng nấc nghẹn ngào, một nỗi đớn đau vô bờ mà ập đến cũng thật bất ngờ. Còn dáng người kia, vẫn cứ thế chạy, chạy thật nhanh trong giá rét, nước mắt cũng rớt đẫm trên khuôn mặt.Một nỗi đau bị cự tuyệt và cảm giác xấu hổ như cắn xé trong tâm can...Đêm đó là một đêm đẫm nước mắt và đau thương !!!